Có phải nhà giàu thì hạnh phúc?

có phải nhà giàu là hạnh phúc

o0o
Warning: bài bên dưới có những từ ngữ không phù hợp với các thanh niên nghiêm túc
#Cóc
o0o

Có phải nhà giàu thì hạnh phúc?

Đúng rồi đấy, đúng mẹ nó luôn, đúng vãi loz.

Nhà giàu, mẹ không phải làm việc nhà, chỉ đi spa làm đẹp buôn dưa lê, người lúc nào cũng thong thả, nhẹ nhàng.

Nhà nghèo, mẹ sấp mặt l*`n cơm nước quét dọn, mệt quá, nhìn cái đéo gì cũng thấy bực. Đéo ai làm gì cũng gào lên. Thấy con ngồi, chửi con, thấy con cười, mắng con, mày cười cái loz, sao mày dám cười khi tao đang khó ở.

Nhà giàu, anh chị em trong nhà không phải chia việc quét dọn rửa bát nấu cơm, rảnh ra thì đi xem phim, đi ăn, check-in đượm tình máu mủ, đéo bao giờ xô xát mà phải cãi nhau.

Nhà nghèo, không có giúp việc, chậu bát ăn xong, mẹ đùn chị, chị đùn em, em bướng đéo rửa, ba mẹ con lao vào cắn xé nhau. Nhà có việc, chị làm, em ngồi, chị dựng lông l*`n lên như bị sét đánh. Em làm, chị ngồi, em xưng xỉa lên như khoan vào hậu môn.

Nhà giàu, bố mẹ bất đồng quan điểm với con cái, bố mẹ book chuyến du lịch 7 đêm 6 ngày đi chơi, chịch nhau choang choác, giải tỏa stress, nhẹ cơn phẫn nộ. Xa mặt cách lòng, 1 tuần sau về gặp lại con cái, lại như không có chuyện gì xảy ra.

Nhà nghèo, bố mẹ cãi nhau với con cái, đéo có tiền đi du lịch, đéo có lối thoát, đéo có cả một khoảng không nhỏ để mà tránh mặt nhau, đi ra cũng đụng, đi vào cũng đụng, ngứa cả l*`n, đm đã thế chửi nhau khô máu luôn.

Nhà giàu, con cái không hài lòng với cha mẹ, quá đơn giản, đánh LX đi uống trà sữa ngập mồm, giải nhiệt cuộc sống, tụ tập với đám bạn, đi bar, đi quẩy. Đéo có phương pháp chữa stress nào hiệu quả hơn là tiêu tiền. Rượu nốc vào, lời phọt ra: “Đm chúng mày ạ, ông bà già tao như cái máu l*`n. Đéo bao giờ tao về cái nhà ấy nữa.”
Hôm sau, mẹ mua cho thỏi son lâu bu tin, bố sắm đôi giày Bác sĩ Marten, đâu lại vào đấy, “con yêu bố lắm, con yêu mẹ nhất, không đâu bằng gia đình”

Nhà nghèo, con cái cãi nhau với cha mẹ, hết xăng, trong ví còn 50k, đổ xăng thì nghỉ uống nước, uống nước thì đi bộ. Đéo có lựa chọn nào, lại ở nhà. Ra ra vào vào lại đụng mặt bố mẹ, lại chửi nhau. Phận làm con phải nhịn. Rúc một góc nhà mà gặm nhấm cái nỗi buồn, nỗi hận. Đứng thái thịt mà chỉ muốn xoẹt cổ tay phát cho xong. Rồi tưởng tượng ra mình chết rồi họ có hối hận ko? Bố mẹ cũng chả có tiền mà mua Lâu bu tin hay Bác sĩ Martens cho mình. Vết thương đã ko được chữa, lại tự mình làm cho nó lở loét ra. Lúc nào cũng chỉ muốn biến khỏi nhà thôi.

Nhà giàu, anh trai có người yêu, mua cho người yêu đôi guốc dooc. dô ạc ma ni, em gái bĩu môi. Từ bé đến giờ cái vành quần xi líp cũng đéo mua cho em. Đ*.t mẹ đồ dại gái. Xời, anh con nhà giàu mà, quá đơn giản, mua cho con em 1 đôi. Vừa là rể thảo, vừa là huynh tốt. Không mua cũng chẳng sau. EM gái về kể với mẹ “mẹ ơi, anh mua cho người yêu ko mua cho con”. Tưởng gì, mẹ lắm tiền mà, mẹ mua cho mày 2 đôi.

có phải nhà giàu là hạnh phúc

 

Nhà nghèo, anh trai chắt bóp tiền mới mua được quà cho người yêu. Nghĩ lại cũng buồn, không biết con em mình có nghĩ gì không. Từ bé đến giờ, sinh nhật nó còn chẳng biết, em đi lên thành phố học cũng chưa cho nó đồng nào. Nhà cửa xập xệ, thầy u vất vả. Con em không nói ra, nhưng tị nạnh là cái chắc. Thế rồi anh em cứ thưa dần tương tác, ngoài việc chung của nhà ra cấm có nói chuyện với nhau bao giờ. Cái nghèo trùm lên cuộc đời của họ, ngột ngạt vãi cả l*`n.

Nhà giàu, chả việc l*`n phải nể nang ai. Thích là chửi, bạn đúng chửi, bạn sai cũng chửi. Bạn dỗi kệ mẹ mày. Dí loz xin lỗi. Bố mày đây hẩy đít 1 cái cả Hà Nội xếp hàng làm bạn tao.

Nhà nghèo, có được dăm ba mối quan hệ. Bạn gặp khó, mình đéo có tiền giúp. Mà nghèo thì cũng chẳng chơi được với giàu. Mình thiếu tiền, nhìn mặt bạn cũng chẳng dám vay. Đêm mất ngủ, tự dưng lại nhớ đến cái status của nó lúc giận nhau. 1 dấu chấm đặt sai chỗ, 1 icon đéo đúng văn cảnh thôi cũng làm nhau suy nghĩ, bực bội, nước mắt giàn giụa mà đéo hiểu phải làm như nào. Vừa sợ cô độc, lại vừa nghĩ mình chẳng làm gì sai cả. Sau mỗi lần cãi nhau như thế, để thân được như trước thì khó lắm.Lại ngồi n
ghĩ, giá mà mình có tiền, mình mời nó ăn một bữa để xí xóa. Nhưng mà, L*`N TIỀN. Hôm sau đã thấy bạn check in đi ăn với người mới, bạn mới, giàu hơn, người ta bao. Xong lại đi đúng với cái con mình ghét thì đm thôi rồi 13 đoạn băng đi là vừa.

Nhà giàu, bố mẹ quan hệ rộng, nền tảng tốt. Con cái chỉ việc học, không phải lo nghĩ gì nhiều. Tương lai đã được trải sẵn. Bước vào cơ quan đoàn thể đã được mang tiếng con ông cháu cha, chẳng ai dám bắt nạt. Tối về nhà ăn cơm với bố mẹ, không mang theo stress hay bức xúc chỗ làm. Vừa ăn vừa cười nói vui vẻ biết bao.

Nhà nghèo, cha mẹ chân lấm tay bùn, bần nông thuần túy, họ hàng 18 đời thì thuộc lắm nhưng tuyệt đối chẳng biết ai có thể giúp đỡ cho sự nghiệp của con mình. 20 tuổi đầu bước ra đời với tư cách người phải đi xin xỏ, lúc nào cũng phải nhường, phải nhịn. Sếp vô lí ko dám cãi, đồng nghiệp hãm l*`n ko dám chửi. Giờ mà nghỉ ở đây, tháng này ỉa ra cứt rồi xúc ăn à? Bao nhiêu bức xúc trong người lại mang về nhà, ko dám trút lên thầy bui thì chửi em, chửi chó mèo, đá thúng đụng nia. Đôi lúc nghĩ bạn bè, tư chất chẳng hơn mình là bao nhưng có bệ phóng, có nền tảng, có mối quan hệ, nó đi 1 bước bằng mình chạy 2 dặm, đau lắm chứ. Đau như thế, liệu có nói cười được ko? Liệu có lễ phép, ôn hòa được ko khi mang trong người cái ung nhọt bất hạnh như thế?

Nói chung, cứ 10 người giàu, thì chỉ có 1 người không hạnh phúc.
Nhưng đ*.t mẹ 10 người nghèo thì 11 người bất hạnh.

— Nguồn: Ngoa —

...
error20

Bình Luận

error

Enjoy this blog? Please spread the word :)