Tết… và những câu hỏi xã giao kém duyên

Tet va nhung cau hoi xa giao kem duyen

“Bao giờ cho bác ăn cỗ đây? Bao giờ mới chịu đẻ? Đẻ thêm đứa nữa cho có nếp có tẻ đi! Thưởng Tết bao nhiêu? Năm nay làm ăn có khấm khá không?…”

Tết… và những câu hỏi xã giao kém duyên

Thật ra cũng khó trách người quê hay hỏi những câu kém duyên như thế. Là bởi đó như “đặc sản” kiểu tình làng nghĩa xóm tối lửa tắt đèn có nhau nên hỏi vậy cho nó… thân tình, gần gũi vậy.

Chỉ là lũ trẻ sống trên phố nhà nào biết nhà nấy, riêng tư quen rồi nên không chịu nổi cái kiểu nhảy bổ vào đời tư của nhau như thế thôi. Chứ ở làng, việc nhà ai cũng thành việc chung của cả làng mà. Nên thấy có kém duyên vậy thật cũng không nên trách cứ mà phiền lòng nữa.

Có trách thì trách nhiều người lên phố đã lâu mà vẫn chẳng bỏ đi được thói tọc mạch thái quá như vậy. Nhiều người hỏi như truy xét tội phạm còn thêm đủ thứ bình phẩm kiểu: “Cứ kén cá chọn canh rồi ế xanh mốc đỏ ra í“. Kiểu “lấy tạm thằng nào về để đẻ đi không là tịt đẻ đấy”. Kiểu “Đẻ thêm đi không chồng nó ra ngoài kiếm người khác đẻ thay đấy“. Kiểu “Thưởng Tết chắc to lắm nhớ lì xì bọn trẻ mạnh tay vào nhé”. Hay “gớm, năm rồi làm ăn khấm khá thế mà không mua lấy cái xe tử tế hơn mà vẫn đi cái xe cà tàng này à“…

Tết... và những câu hỏi xã giao kém duyên

Là những người lưỡi sắc như dao, thích đâm chọc người khác. Có người vì ẩn ức gato mà nói. Lại có người cuộc đời ăn mắm ăn muối nhiều hơn ăn cơm nên lời nào nói ra cũng chát mặn kinh người.

Nhưng, ngẫm lại mới lại thấy, rằng đôi khi có phải vì chính trong lòng ta cũng đã có vết thương hở miệng từ chính những điều đó? Là vì nhiều người tìm mãi, mưu cầu suốt một hạnh phúc đời mình mà chưa gặp. Nên câu: “Bao giờ cho tao ăn cỗ đây?”  lại thành nỗi tủi thân. Mà giận. Có người muốn đẻ lắm mà chưa sẵn sàng đẻ nên nghe câu “Bao giờ đẻ” trở thành áp lực nặng nề.

Bởi nếu lòng không sẵn một vết thương hở thì muối nọ, mắm kia làm sao biết xót? Nếu lòng như lá sen thì nước đổ bao nhiêu cũng tuột trôi bấy nhiêu. Nếu nó không phải là điều ta nghĩ thì làm sao khiến ta bực, ta đau được?

Ví như tôi đã có 3 đứa con thì ai bảo đẻ tiếp đi tôi sẽ phớ lớ cười “ừ ừ, đẻ tiếp! đẻ tiếp! sợ gì không đẻ tiếp”. Bởi người hỏi nói trơn miệng thì kẻ đáp cũng thuận mồm cho xong. Hay là bởi tôi vốn chẳng bao giờ thấy bực với những câu hỏi thuận mồm mà hỏi, hay lơ đễnh trước những gì tôi không quan tâm nên chẳng thấy khó chịu?

Hỏi vô duyên thì cứ đáp vô tâm. Tết là để vô tâm mà! Hãy cứ vô tâm với những lời vô duyên đi. Chúng ta chỉ đau khi ta cho phép họ, câu nói của họ lọt vào đến tâm can của ta mà. Hãy đáp thật chán vào!

Kiểu “Bao giờ mày cho bác ăn cỗ đây?” bằng “Bác mặc cái áo này trông béo ra mấy chục cân í nhỉ?“. Hãy để những câu hỏi kém duyên trôi tuột qua tai bạn và hãy trả lời chán đến nỗi bạn chẳng nhớ mình đã trả lời thế nào.

Chúc các bạn một cái Tết ăn bao nhiêu cũng không tăng cân và mặc đồ nào cũng cứ như đồ mới! Tết mà, vui đi!

— nguồn: cafebiz

o0o

Nếu thấy bài viết thú vị, hữu ích thì hãy Share cho bạn bè cùng đọc nhé. Mỗi lượt Share của bạn là nguồn động viên to lớn để Chân Đất Blog tiếp tục đem đến những bài viết ngày càng chất lượng hơn nữa. Mình vừa mới làm kênh youtube Chân Đất Channel, mọi người vào Subscribe ủng hộ nhé 🙂

Leave a Reply

avatar
  Subscribe  
Notify of